“Một phân tích thật tuyệt vời. Hãy chuẩn bị cho một cuộc hành trình qua thời gian và ký ức.” - Ron Paul, thành viên Quốc hội Hoa Kỳ, ứng cử viên tổng thống năm 2008
“Là giám đốc của một ngân hàng và là chủ tịch của một công ty tư vấn ngân hàng, tôi nghĩ rằng mình đã có một cái nhìn thấu đáo về Cục Dự trữ Liên bang, nhưng cuốn sách này đã hoàn toàn làm thay đổi quan điểm của tôi về hệ thống tiền tệ của chúng ta.” - Marilyn MacGruder Barnwall,
Grand Junction, Colorado
“Một cuộc phiêu lưu thú vị vào thế giới bí ẩn của cỗ máy ngân hàng quốc tế.” - Mart Thornton, giáo sư kinh tế học, Trường Đại học
Auburn
“Tôi đã đọc cuốn sách này bốn lần rồi! Mỗi lần đọc lại càng thấy thấm thía về thế giới bên trong của sự thật.” - David J. Nitsche, cựu nhân viên ngân hàng,
Bridgeton, New Jersey
Lời giới thiệu
Liệu thế giới có thực sự cần một cuốn sách nữa nói về Cục Dự trữ Liên bang hay không?
Đây chính là câu hỏi mà tôi từng trăn trở trong nhiều năm. Tủ sách của riêng tôi chính là bằng chứng câm lặng về thực tế rằng không thiếu những nhà văn sẵn sàng vạch trần tội ác của thế lực đen tối này. Nhưng, theo xu thế chung, đại đa số tác phẩm của họ đều bị phớt lờ, còn thế lực ghê gớm đó vẫn nằm yên trong hang ổ của mình. Điều này dường như trở thành một lý do nho nhỏ để tôi cho rằng mình có thể bắt đầu từ nơi mà quá nhiều người đã từng thất bại.
Song, ý tưởng đã trở nên rõ ràng vì trong suy nghĩ của mình, tôi khẳng định rằng Cục Dự trữ Liên bang chính là một trong những âm mưu nguy hiểm nhất nghiễm nhiên tồn tại trên mặt đất này. Hơn nữa, khi việc tìm kiếm sự thật tạo cho tôi cơ hội tiếp xúc với ngày càng nhiều dữ liệu không thể chối cãi được thì tôi dần nhận ra rằng mình đang nghiên cứu tỉ mỉ một trong những “câu chuyện trinh thám” hấp dẫn nhất lịch sử. Và tôi đã khám phá ra ai là kẻ đã làm cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Phải có ai đó kể rõ chuyện này cho công chúng biết. Tuy nhiên, vấn đề chính là công chúng không muốn nghe điều đó. Vì xét cho cùng, đây chỉ là thông tin xấu mà chúng ta thực sự có đủ những điều như thế rồi.
Ngoài ra, chính sự lạ thường của câu chuyện cũng là trở ngại nữa trong việc chuyển tải nội dung tới công chúng, bởi nó không thể tin được. Tính hiện thực của câu chuyện hoàn toàn vượt quá cả sự đáng tin trong một câu chuyện hoang đường nhất mà hầu hết mọi người có thể chấp nhận được. Thế nên, bất kỳ ai truyền tải thông điệp này ngay lập tức đều bị nghi ngờ mắc bệnh hoang tưởng. Ai mà chịu nghe một người điên kể chuyện?
Trở ngại cuối cùng chính là đề tài của câu chuyện. Nó có thể trở nên khá phức tạp. Hay ít nhất đó cũng là ấn tượng ban đầu đối với độc giả. Những luận thuyết về chủ đề này thường được viết như những cuốn giáo trình giảng dạy về tài chính và ngân hàng. Vì thế, người ta dễ dàng bị gài bẫy trong một mớ bòng bong khó hiểu về thuật ngữ và các khái niệm trừu tượng. Chỉ có những chuyên gia tiền tệ là hăm hở làm chủ ngôn ngữ mới này và thậm chí thường thể hiện bản thân khi bất đồng nghiêm trọng. Ví dụ như trong một bức thư mới đây được một nhóm các chuyên gia tiền tệ truyền nhau xem, cả một thời gian dài từng dẫn tới một cuộc đấu khẩu liên tục về các ý tưởng liên quan tới cải cách tiền tệ, tác giả bức thư đã viết: “Thật thất vọng rằng chúng ta không thể tìm thấy được sự nhất trí nhiều hơn giữa chính bản thân chúng ta về vấn đề sống còn này. Chúng ta dường như khác biệt quá nhiều về mặt định nghĩa cũng như về sự hiểu biết chính xác, trung thực, rõ ràng, không thành kiến đối với cách thức mà hệ thống tiền tệ của chúng ta thực hiện chức năng của mình.”
Vậy thì tại sao giờ đây tôi lại phải đang gánh lấy trách nhiệm đi tìm hiểu sự thật này? Đó là vì tôi tin rằng có một sự thay đổi rõ ràng theo xu thế về quan điểm của công chúng. Ngay khi cơn bão kinh tế chuẩn bị đổ xuống thì ngày càng có nhiều người quan tâm tới bản tin thời tiết hơn – cho dù có là tin xấu. Hơn nữa, chứng cứ về sự thật của câu chuyện này giờ đây quá thuyết phục tới mức tôi tin rằng bạn đọc sẽ không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận nó, mọi câu hỏi về sự sáng suốt đều được xếp sang một bên. Nó cũng giống như việc nếu một thằng khờ trong làng bỗng một hôm hô hoán rằng quả chuông vừa rơi khỏi gác chuông và mọi người chẳng còn cách nào khác là chạy theo hắn ta để kéo quả chuông lên.
Cuối cùng, tôi cũng vừa phát hiện ra rằng, chủ đề này không phức tạp như những gì lúc đầu dự tính, và tôi kiên quyết tránh khỏi cạm bẫy của việc sa vào con đường phức tạp thông thường. Vả lại, cái chính đây là câu chuyện về một tội ác chứ không phải là một khóa đào tạo về tội phạm học.
Lúc đầu, tôi dự định hoàn thành cuốn sách này trong một năm và số trang chỉ bằng một nửa so với bây giờ, nhưng ngay khi bắt tay vào việc, cuốn sách thực sự đã có lực sống của riêng mình khiến tôi chỉ biết làm hết mình vì điều đó. Vì vậy, không còn đơn thuần ngồi yên một chỗ mà giống như vị thần đã thoát ra khỏi chiếc chai bị phù phép, tôi đã phải cáng đáng một khối lượng công việc bỗng chốc trở nên khổng lồ. Còn khi được thực hiện và có thể đánh giá theo bản thảo hoàn chỉnh, tôi đã thực sự sửng sốt nhận ra rằng tới bốn cuốn sách vừa được viết chứ không phải một.
Cuốn đầu tiên chính là một khóa học cấp tốc về tiền tệ, những kiến thức cơ bản về ngành ngân hàng và tiền tệ mà nếu thiếu những thứ đó, người ta sẽ không thể nào hiểu được sự lừa gạt giờ đây được coi như thực tế có thể chấp nhận được trong hệ thống ngành ngân hàng.
Cuốn thứ hai là cuốn nói về cách mà các ngân hàng trung ương thế giới, trong đó Cục Dự trữ Liên bang chính là một thành viên đắc lực, trở thành tác nhân gây ra chiến tranh. Đó chính là thứ mồi lửa thực sự cho chiến tranh, bởi nó cho thấy rằng chúng ta đang giải quyết vấn đề không phải chỉ bằng tiền bạc mà còn bằng máu, nỗi đau nhân loại và cả bản thân sự tự do.
Cuốn thứ ba kể về lịch sử của ngân hàng trung ương Mỹ. Đó là điều quan trọng đối với sự công nhận rằng khái niệm đằng sau Dự trữ Liên bang đã được thử nghiệm tới ba lần trước khi xuất hiện ở Mỹ. Chúng ta cần biết điều đó và đặc biệt cần phải biết tại sao những thể chế đó cuối cùng đã bị rũ bỏ.
Cuối cùng là một bản phân tích về bản thân Cục Dự trữ Liên bang cũng như bản thành tích tăm tối của nó kể từ năm 1913. Đây hầu như là phần kém quan trọng nhất trong tất cả nhưng lại chính là lý do khiến chúng ta cầm trên tay cuốn sách này. Được coi là kém quan trọng nhất, nhưng không phải là thiếu ý nghĩa, do phần này từng được viết nhiều bởi các nhà văn có hiểu biết và kỹ năng giỏi hơn tôi. Tuy nhiên, như đã đề cập trước đó, những cuốn sách này nói chung vẫn không được đọc ngoại trừ các nhà lịch sử chuyên môn và Âm mưu thì vẫn tiếp tục tồn tại trên những nạn nhân bất hạnh của mình.
Có thể thấy rõ bảy vấn đề lớn được đan xen với nhau trong suốt cấu trúc của cuốn sách này cũng như những nguyên nhân mà chúng đưa ra về sự bãi bỏ Cục Dự trữ Liên bang. Khi được giải thích theo hình thức mạch lạc nhất mà không cần sự thêm thắt hoặc lý giải nào, những vấn đề này có vẻ nực cười đối với cả người quan sát ngẫu nhiên. Tuy nhiên, đó lại chính là mục đích của cuốn sách này bởi nó muốn cho thấy rằng những tuyên bố như vậy hoàn toàn chứng minh được hết sức dễ dàng.
Với những lý do sau, Cục Dự trữ Liên bang nên được bãi bỏ vì nó:
1. Không đủ khả năng hoàn thành được những mục tiêu tự đề ra. (Chương 1)
2. Là tổ chức lũng đoạn hoạt động chống lại lợi ích của dân chúng. (Chương 3)
3. Là công cụ cho vay lãi nặng quan trọng nhất (Chương 10)
4. Tạo ra khoản thuế không công bằng nhất của chúng ta (Chương 10)
5. Cổ vũ chiến tranh (Chương 14)
6. Làm mất ổn định nền kinh tế (Chương 23)
7. Là công cụ của chế độ chuyên quyền (Chương 5 và 26)
Đây chính là câu chuyện về nguồn tiền tệ không có giới hạn và thế lực ngầm toàn cầu. Vì thế, thông tin tốt là nó trở nên lôi cuốn như bất cứ tác phẩm hư cấu nào khác và tôi tin điều đó sẽ mang lại cả niềm vui thích lẫn sự kích thích đối với quá trình tiếp thu kiến thức. Song, thông tin xấu chính là mọi chi tiết được đưa ra trong cuốn sách này đều là sự thật.
G. Edward Griffin
Tham khảo: https://www.kitcomm.com/archive/index.php?t-9153.html
http://www.thuvien-ebook.com/forums/showthread.php?t=13486&page=3